Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

Những hạt đậu biết nhảy.

http://daitangkinhvietnam.org/nghien-cuu-phat-hoc/phat-hoc-can-ban/3326-van-de-trang-nghiem-tinh-do.html

    Nửa khuya thức giấc tôi lại không ngủ lại được, thế là lựa trong mấy quyển sách mà hôm vừa rồi về nhà tôi đã mang qua để đọc.

    Quyển "Nơi đâu là Tịnh độ" của Lâm Thanh Huyền 林青玄 - một tác phẩm của nhà văn Đài Loan, do Phạm Huê dịch thuật. Quyển sách này gồm 16 câu chuyện, mà những câu chuyện này giúp ích cho chúng ta biết thêm về sự tích đức Phật, những phương thức tu luyện của ngài cũng như học hỏi thêm được nhiều điều hay ý thiện trong triết học Phật Giáo.




    Thế là tôi cắm cúi đọc quên... ngủ. Sau khi đọc lời mở đầu, đọc xong bài đầu tiên của quyển sách là "Những hạt đậu biết nhảy", thì lần này tôi quên ngủ thật. Tôi ngồi dậy để gõ vào đây chia sẻ với bạn bè về bài viết này.





    NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY



    Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thủa đất nhỏ, trên đó trồng ngũ cốc. vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh phương pháp chuộc lỗi để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.


    Cuối cùng thì bà được một người hành hương tốt bụng truyền cho một câu thần trú của Quán Thế Âm Bồ Tát. câu thần chú gồm có sáu chữ Om Ma Ni Bay May Hôm (1) được gọi là Lục Tự Đại Minh Chú, có thể dùng để giải trừ những nghiệp chướng. Tội nghiệp cho bà lão quê mùa lại không biết chữ ! Trên đường về nhà bà lẩm bẩm cố học thuộc lòng, nhưng đã nhớ lộn cách phát âm trở thành Om Ma Ni Bay May Khuya.


    Để khích lệ cho việc đọc câu kinh sám hối này bà bày ra hai cái chén, một cái chén không, còn một cái thì để đầy những hạt đậu nành. Mỗi khi đọc xong một câu thần chú, bà nhặt một hạt đậu từ trong chén đầy bỏ sang cái chén không, đến khi cái chén không đã chứa đầy đậu thì bà làm ngược trở lại.

    Bà lão đã không ngừng nghỉ, thành tâm tụng niệm suốt 30 năm. Lòng thành kính của bà đã ứng hiện cho nên sau này những hạt đậu không còn cần đến bàn tay của bà nhặt lấy, cứ một câu thần chú vừa được phát ra thì một hạt đậu tự động nhảy sang chén bên cạnh. Bà lão thấy những hạt đậu tự động nhảy nhót, cộng hưởng với âm điệu của câu thần chú thì biết rằng sự tu hành đã đúng đường và giai đoạn sám hối sắp sửa chấm dứt cho nên bà càng phấn khởi tụng niệm hăng say hơn nữa.


    Một hôm có một vị cao tăng từ Tây Tạng vân du qua đó, khi đi ngang qua chiếc lều tranh lụp xụp của bà, ông thấy có ánh hào quang tỏa ra rực rỡ. Vị cao tăng lấy làm kinh ngạc, ông nghĩ rằng bên trong chiếc lều tranh thế nào cũng có một vị chân tu đắc đạo. Ông vội vã ghé vào thăm hỏi. Bà lão lấy làm vui mừng khi thấy vị cao tăng đến thăm, bà quì xuống đảnh lễ, mà miệng thì vẫn cứ tiếp tục lẩm bẩm câu thần chú Om Ma Ni Bay May Khuya. Vị cao tăng lấy làm ngạc nhiên vì không hiểu ánh hào quang rực rỡ mà ông thấy phía bên ngoài phát xuất từ nơi đâu? Ông lần lần hỏi thăm:

    • Chẳng hay nữ thí chủ tu luyện bao nhiêu năm rồi? Ở đây còn có ai khác nữa không?

    • Thưa ngài, ở đây chỉ có một mình tôi sống cô độc hơn ba mươi năm nay. Bà lão đáp.

    • Thật tội nghiệp, bà ở một mình chắc buồn lắm nhỉ?

    • Không đâu, tuy chỉ ở một mình nhưng hàng ngày tôi tu hành và tụng kinh sám hối để kiếp sau có thể hưởng được phúc đức của kiếp này, nhờ vậy mà tôi không cảm thấy buồn khổ. Nhất là từ lúc được một người hảo tâm chỉ cho cách tu luyện thì tôi càng có can đảm để sống hơn.

    • Bà đang tu luyện kinh sách nào vậy?

    • Ồ, tôi không biết chữ, cho nên chỉ tụng niệm duy nhất một câu thần chú Om Ma Ni Bay May Khuya.

      Nhà sư thở dài:

    • Bà lão ơi, bà đã đọc sai câu thần chú đó rồi, phải phát âm là Om Ma Ni Bay May Hôm mới đúng.


    Đến lúc này thì bà lão mới biết là đã đọc sai câu thần chú hơn ba mươi năm. Bà rất đau buồn vì sự nhầm lẫn trọng đại này, như vậy thì công trình 30 năm tụng niệm coi như dã tràng xe cát. Tuy nhiên bà cũng cảm ơn sự cải chính của nhà sư:

    • Dù sao thì ngài cũng đã đính chính kịp lúc, bằng không thì tôi còn tiếp tục sai mà không biết cho đến bao giờ mới điều chỉnh cho đúng được.


    Nhà sư từ giã bà lão để tiếp tục con đường truyền đạo của ông. Bà lão lại tiếp tục công việc tụng niệm của bà mà lần này với câu thần chú mới Om Ma Ni Bay May Hôm. Thế nhưng tâm tư của bà còn hỗn độn vì sự việc vừa rồi cho nên tinh thần của bà không được tập trung. Mỗi câu thần chú của bà đã không còn làm cho những hạt đậu hứng khởi nhảy sang cái chén bên cạnh như lúc trước. Bà lão vừa tụng niệm mà nước mắt cứ tuôn rơi, bà thầm tiếc cho trình tu luyện hơn ba mươi năm như trôi theo dòng nước vì đã đọc sai câu thần chú.


    Nhà sư đi được một đỗi xa, ông ngoái đầu nhìn lại thì thấy căn nhà của bà lão không còn hào quang chói sáng. Bây giờ túp lều tranh hiện hình dột nát mà lại âm u buồn bã. Nhà sư giật mình và nghĩ rằng chính ông đã làm cho người Phật tử này không còn tập trung được tư tưởng như lúc trước. Ông vội vã trở lại túp lều tranh và nói với lão bà rằng:

    • Lúc nãy ta chỉ đùa với bà thôi, câu thần chú của bà tụng mới thật là đúng.

    • Nhưng tại sao sư phụ lại dối gạt tôi như vậy?

    • Ta muốn thử xem lòng thành kính của bà đối với Tam Bảo (2) như thế nào vậy thôi. Từ nay về sau, bà cứ tiếp tục tụng niệm y như cũ là phải phép rồi.

    • Cám ơn Phật, vậy mà con cứ tưởng rằng công lao ba mươi năm tụng niệm đã trôi theo dòng nước, đa tạ sư phụ chỉ điểm.


    Sau khi nhà sư ra đi, bà lão lại tiếp tục công việc tụng niệm, mỗi một câu Om Ma Ni Bay May Khuya được niệm ra thì tâm hồn bà rộn rã tươi vui và một hạt đậu tự động nhảy sang cái chén bên cạnh. Nhà sư đi lên đến đỉnh núi, ông ngoái đầu nhìn trở lại thì thấy hào quang phát ra từ túp lều tranh của bà lão đã làm rực sáng cả một góc trời.






    Trên đây là một câu chuyện đã được lưu truyền rất rộng rãi trong thế giới Phật giáo, tôi chỉ sửa đổi lại một vài chi tiết nhỏ.

    Nhớ lại lần đầu tiên khi đọc xong câu chuyện này, tôi rất lấy làm cảm động. Cảm động vì tấm lòng thành kính của bà lão đối với Tam Bảo. Câu chuyện này nói lên rằng từ ngữ của thần chú tuy rất quan trọng, thế nhưng lòng thành kính, sự tín ngưỡng và ý chí chân thành trong lúc niệm chú còn quan trọng hơn nhiều.



    Om Mani Padme Hum



    Thật ra sáu chữ trong Lục Tự thần chú này khó có thể lấy một từ ngữ nào để diễn đạt cho được trọn vẹn ý nghĩa. Ta tạm lấy đại ý là "Cầu xin tự tâm thanh tịnh, Liên Hoa Phật nở rộ trong lòng". Từ chỗ này chúng ta thấy rằng triết lý nhà Phật luôn cho rằng để tâm hồn đạt được một sự thanh tịnh, tất cả phải do sự tự phát từ đáy lòng của con người mà ra. Khi bà lão tụng Lục Tự thần chú, tâm hồn của bà trong sạch, quanh minh như bầu trời không vướng một áng mây, vì vậy mà cách phát âm đúng hay sai của câu thần chú lúc đó không còn quan trọng. Dĩ nhiên, đối với những người phàm phu tục tử chúng ta khi mà sự chân thành tôn kính chưa đạt đến một mức có thể làm cho những hạt đậu nhảy được thì âm điệu chính xác của thần chú và kinh kệ hãy còn là một qui luật phải được thực thi đúng đắn.


    Hiện nay Lục Tự Thần chú của Quán Thế Âm Bồ Tát đã trở thành một câu chân ngôn được phổ biến rộng rãi trong thế giới Phật giáo. Tuy nhiên rất ít người biết được nguồn gốc của câu thần chú này. Nếu như chúng ta biết được rằng Lục Tự Thần chú đã nở ra từ hàng ngàn mảnh xương sọ của Quán Thế Âm Bồ Tát thì chắc chắn chúng ta sẽ ngạc nhiên và xúc động hơn nữa.





    Quán Thế Âm Bồ Tát là một đệ tử của đức Phật A Di Đà, ngài đã phát nguyện trước đức Phật Đà một lời thề vĩ đại: "Tận hết sức lực, thần thông để phổ độ chúng sinh. Nếu như còn một chúng sinh nào chưa siêu thoát, đệ tử sẽ quyết không thành chánh quả. Nếu như tất cả chúng sinh chưa siêu thoát mà đệ tử nửa đường bỏ cuộc, thì xương sọ của đệ tử sẽ nứt vỡ thành muôn ngàn mảnh".


    Sau khi lập xong lời trọng thệ, Quán Thế Âm Bồ Tát đã ứng hiện tất cả mọi thần thông, hóa thân thành trăm, ngàn, vạn hình hài cứu độ được vô số chúng sinh. Trải qua vô lượng kiếp luân hồi, chúng sinh được độ đã nhiều như Hằng hà sa số.(3) Thế nhưng khi nhìn lại thế gian, ngài vẫn thấy hãy còn thiên vạn chúng sinh đang ngụp lặn trong si mê, trầm luân, trụy lạc; vẫn hãy còn vô số chúng sinh đang chịu những khổ nạn tai ách; và những chúng sinh đang tạo ác nghiệp cũng đông như cỏ kiến. Từ đó ngài suy diễn ra, nếu cứ tiếp tục luân hồi mãi mãi, thì nỗi đau đớn của chúng sinh sẽ còn tái diễn liên miên, sự việc độ trì chúng sinh do đó sẽ không bao giờ chấm dứt. Nghĩ đến đây, Quán Thế Âm Bồ Tát cảm thấy phiền não. Ngài nghĩ rằng: "Cái khổ của chúng sinh là do chúng sinh mà ra. Khi thế gian còn tồn tại thì nỗi khổ của chúng sinh sẽ không bao giờ chấm dứt mà ta sẽ không bao giờ độ cho hết được. Lời thề ngày nào là do ta tự làm khổ lấy ta thôi. Nếu như đối với chúng sinh không có ích lợi, thì ta còn kiên trì với lời thề làm chi?".


    Thương thay, khi ý nghĩ thối lui của Quán Thế Âm Bồ Tát vừa chợt xuất hiện thì lời thề của ngài tức thì phản ứng. Xương sọ của ngài tự nhiên nứt vỡ thành muôn ngàn mảnh, tản mác như một đóa sen trăm cánh. Đồng thời Phật A Di Đà cũng từ trong chiết sọ rạn nứt này hiện thân, (4) Ngài nói với Quán Thế Âm Bồ Tát rằng:

      "Thiện tai Quán Thế Âm, lời thề không thể bỏ, nuốt lời là đại tội. Những việc thiện trước đây đều trôi theo dòng nước. Khuyên ngươi tiếp tục tu, nguyện ước tự nhiên thành. Tam thế cùng thập phương, (5) chư Phật cùng Bồ Tát, sẽ hết sức giúp cho, thành công đã đến gần".



    Sau đó đức Phật A Di Đà đã truyền cho ngài khẩu quyết Lục Từ Thần chú. Quán Thế Âm Bồ Tát sau khi nghe niệm Lục Tự Chân Ngôn, liền đạt được đại trí tuệ, sinh đại giác ngộ, và tiếp tục giữ lấy lời thề mà không lùi bước.


    Chúng ta biết rằng Quán Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Đại Bi, là vị Bồ Tát có thiên thủ thiên nhãn, cứu khổ cứu nạn, linh cảm, linh ứng. Lực lượng của ngài có được là nhờ vào quyền năng Lục Tự Chân Ngôn của Phật A Di Đà truyền cho. Cũng từ sự tích này mà Lục Tự Chân Ngôn còn được gọi là Quán Âm Tâm Chú.


    Om Mani Padme Hum



    Ghi chú: (bổ sung sau nhé)

  • (1) Om Ma Ni Bay May Hôm (Om Mani Padme Hum) :


  • (2) Tam Bảo: Phật - Pháp - Tăng gọi chung là Tam Bảo.
    - Phật tượng trưng cho từ bi chánh nghĩa.
    - Pháp là lời Phật dạy hay còn được ghi chép lại thành kinh điển.
    - Tăng là người tu hành, có nhiệm vũ diễn dịch và giảng dạy những ý nghĩa trong kinh điển cho tín đố.


  • (3) Hằng Hà sa số:

  • (4) Hiện thân A Di Đà Phật:

  • (6) Thập Phương:




    Đây là một huyền thoại rất cảm động, não bộ nứt ra trăm mảnh của Quán Thế Âm Bồ Tát nở thành đóa sen ngàn cánh. Đó chính là sự tượng trưng đẹp đẽ nhất của Lục Tự Chân Ngôn. Trong số chúng sinh chúng ta, có bao nhiêu người nuôi được ý chí hủy hoại thân xác phàm trần hiện hữu thành tro bụi để nuôi dưỡng cho một đóa hoa sen được ung dung nở trong tim mọi người.





    Nhớ lại lần đầu tiên khi nghe xướng âm Lục Tự Chân Ngôn, thanh âm trầm hùng, trang nghiêm, đơn thuần, thanh tịnh đó đã khiến cho tôi cảm động rơi nước mắt. Có thể nói rằng trên thế gian không có một âm nào dõng dạc, tràn đầy sinh lượng như câu thần chú này. Thật là:

    Một tấm lòng trong sáng,
    Hoa sen nở rộn ràng,
    Sen nở vùng đất sạch,
    Trên ngự một như lai.

    Phạm Huê

9 nhận xét:

  1. Om Ma Ni Bay May Hom ...chắc em phải học theo bà già này ,,,,,,cám ơn chị kể câu chuyện hay ,,,

    Trả lờiXóa
  2. Hồi nhỏ NC sợ ma lắm ,nên đã nhập tâm câu chú nầy trong đầu . hihihi

    Trả lờiXóa
  3. Nhớ coi thềm phần diễn giải ở trong thanh cuộn nữa mới đủ ý đó TM.

    Trả lờiXóa
  4. Ừ, tụi mình đi chùa thì thường đọc có lẽ ai cũng nhập tâm, nhưng đêm qua bà già nằm đọc thêm phần diễn dịch của Lâm Thanh Huyền (Đài Loan) thì mới ngộ thêm vài điều đó NC.

    Trả lờiXóa
  5. Bà lão sưa 1chu Hôm thanh Khuya ma nho công tap luyen kien tri va long thanh nen Phat cung độ trì hao quang sang choi. Neu sai ma phat hao quang the kia, tai sao nha Phat lai sua lam chi? Neu ông ay kg nói lai thi bà lão so kg niem tin va chet som voi buon chán cua kiep ngheo co đơn.
    Hay lam, y nghia qua ba gia oi.

    Trả lờiXóa
  6. Đọc xong entry này, em tự hỏi: Em sẽ đọc là Om Ma Ni Bay May Hôm hay Om Ma Ni Bay May Khuya? và đọc trong bao lâu thì tự nơi đỉnh đầu mình hào quang của lòng vui vẻ, thanh tịnh sẽ chiếu...
    Không biết há Chị! Nhưng em "ngộ" ra một điều, ta làm gì bằng tất cả tâm nguyện của mình, thì sau đó "thõng tay vào chợ" rất nhàn du...

    Trả lờiXóa
  7. Có khi chỉ cần đọc một lần thì cái tâm đã khai ngộ ra rồi đó Minhmap ơi!

    Trả lờiXóa
  8. Dạ, và có khi đọc ngàn lần thì vẫn chưa thể "ngộ" nếu tâm ta chưa tâm ý là 1 phải không Chị?

    Trả lờiXóa

Bạn từ đâu đến..



Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

free counters


Pageviews: 374,323 - 23/09/2016

Sắc tím Đài Đông

Sắc tím Đài Đông

Sương khói




Suy tư vầng trán thêm gầy
Em ơi! khói thuốc vàng tay vẫn buồn..





Và mây vẫn trôi giữa dòng đời.......
................ bụi bặm...
..... Người đi qua đời.. chợt.. ...
............cũ đến chẳng còn quen.......
................. TTM