Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Con đầu lòng.






Cái tháng hai âm lịch, ngày ấy sao mà vẫn còn lành lạnh. Nàng nghỉ trước sanh gần cả tháng để về nhà chuẩn bị sanh con. Cái bụng thì vượt mặt, đi đứng nặng nề lắm rồi, con so sao mà cái bụng to thế không biết. Đôi chân phù sưng lên. Gần ngày sanh rồi, được nghỉ ở Sở làm việc theo chế độ nghỉ sanh nên nàng về nhà để chờ sanh con.


Sáng sớm nàng dậy lúc 5 giờ sáng, nấu nước pha trà và cafe cho bố mẹ chồng, xong quay qua giặt thau quần áo lớn của cả nhà. Quần thì giặt riêng, áo giặt riêng, áo may-ô (maillot) trắng của cha thì ngâm nước ấm giặt riêng. Gớm cái bụng ngồi xuống cái ghế thấp, nhưng hai chân vẫn phải dang ra, không thôi lại cấn bụng. Cực nhất là phải kéo nước giếng lên để xả quần áo.


Xong quay qua phụ bà Cố nấu cơm, bà nấu món nào cũng ngon, biết cháu dâu thèm chuối hấp ăn với nước cốt dừa bồng con, bà gọi mấy cháu đi mua đĩa bánh chuối hấp về, xong bà thắng nước cốt dừa bồng con cho nàng ăn, trời sao mà đã thèm thế không biết..


Sau đó, nàng lau chùi bếp núc, tủ chén đĩa, dọn dẹp nhà cửa.. nhà chỉ có đứa em gái chồng cũng là con nuôi cùng vài đứa cháu họ xa giúp việc nhà. Tội nghiệp chúng tuổi ăn tuổi chơi, nhưng cả ngày cũng cắm cúi làm việc nhà, buổi trưa thèm ngủ lắm, mà chẳng đứa nào dám đi ngủ cả, phải tìm việc mà làm. Mà cái bụng của nàng vượt mặt thế kia. Mỏi lưng, mỏi tất cả, nhưng nàng cũng như đứa em gái, cũng không dám tìm chỗ nghỉ trưa nốt..


Cái quần bầu thì chỉ có 2 cái, một cái lấy từ tấm vải trải giường màu trắng của nhà ngoại đem đi nhuộm đen, tự cắt may thành quần đen với lưng là thun để mặc cho rộng rãi. Còn 1 cái là quần sa-tanh của mẹ cho. Hai cái quần mặc thay đổi, mà quần sa-tanh thì dễ mục khi gặp nước lắm, cũng vá đi vá lại vài vá ở đáy quần rồi. Cái quần đen vải thô thì màu nhuộm cũng gần bạc màu. Muốn xin má chồng cái quần cũ và cái áo dài của bà để cắt may lại cho mình mặc, lại không dám dù quần áo của bà đầy tủ, dù sao cũng là má lớn. Thôi vậy, cứ vá mặc đỡ. Sanh xong thì sẽ tính sau.


Bà Cố rầy, cái con nhỏ này sanh con mà ăn cơm như ăn đong, lấy sữa đâu cho con bú. Mình không dám ăn nhiều. Ăn đúng lưng 2 chén cơm. May mà mình vốn ăn ít ngay từ ngày đầu, nên quen bụng. Thương bà cố già lắm rồi, nhưng vẫn lo cho nàng ngày ba bữa cơm, nàng chỉ nằm nghỉ có ngày đầu, vài ngày sau thì mình tự giặt cái áo quần của riêng mình, tuy nhiên vẫn phải ở trong mùng để xông hơ cho con gái. Con so mà tới 3.1kg, làm cho nàng hụt hơi cả từ chập tối cho tới hơn 5 giờ sáng mới rặn được con ra, sanh con dưới ngọn đèn dầu ở nhà bảo sanh, và chàng cũng bị bầm dập cả đêm vì phải nâng đỡ vợ và bị vợ níu người khi cơn rặn đau đến..

Mà thủa ấy đâu có siêu âm gì đâu, tới khi sanh mới biết giới tính của con, nghe là con gái, nàng lại buồn, buồn thương cho con gái sao lại là phận nữ nhi.. Ôi! tạo hóa thường ưu ái dành cho phụ nữ những cái đau đớn vất vả trong âm thầm nhiều hơn...


Nghỉ sau sanh được hai tháng, nàng lại bế con trở về nơi làm việc ở trên tỉnh, cơ quan phân cho nửa căn hộ, chồng thì vẫn ở lại huyện nhà công tác. Mẹ trẻ và đứa con gái nhỏ đỏ hỏn hon. Con được 4 tháng tuổi là phải gửi ở nhà trẻ. Các cô ở tập thể trong cơ quan, cứ chiều về là chạy qua chơi với cháu. Mấy tháng đầu cứ chập tối là con bé khóc, ưỡn người lên mà khóc.. mẹ cũng khóc theo con. Các cô lại chạy qua bế hộ, người thì đi đốt phông lông, người thì làm đủ trò, nhưng con gái vẫn cứ khóc...


Công việc ở sở thì nhiều, sáng bế con đi gửi trẻ, giữa giờ chạy qua cho con bú, trưa chưa kịp ăn chạy vội ra chỗ con, chiều cũng thế, tối thì con quấy... Cuối cùng là con thì sổ sữa tròn xoe, ai nhìn cũng thấy thương, nhưng mẹ thì từ nàng thiếu nữ với gương mặt tròn trịa phút chốc biến thành ốm nhom mặt gầy đi, mắt sâu hơn...


Làm mẹ, thì ai cũng phải trải qua như thế, đành chịu vậy thôi, phận gái mười hai bến nước... rồi dòng đời cũng trôi qua...những vất vả, những vết hằn của cuộc đời cũng từ từ phai nhạt đi dưới dòng thời gian..


TTM
Viết cho ngày 9.2 Đinh Tỵ - 28/3/1977



53 nhận xét:

  1. Một chút nhớ dành cho lần đầu vượt cạn hả chị ... Ngày ấy tụi mình ai cũng vất vả hết ...Cháu đầu lòng của chị hơn Hiếu của em 2 tuổi ...Những tháng năm khó khăn . Em đi sanh cũng là người hàng xóm đưa đi , chẳng còn chồng để cậy nhờ nên 24 giờ sau là vọc nước tự giặt giũ ..... Giờ ta có một phần đời để nhớ héng chị

    Chúc mừng sinh nhật con gái nghen chị

    Trả lờiXóa
  2. đọc thấy thương chị quá, sắp đến ngày sinh mà còn phải kéo nước giếng giặt đồ cho cả nhà sao ? sao mấy người kia không tự giặt đồ cho họ.
    Cái thời đó khốn khó quá chừng, má em sinh em gái kề em cũng năm 1977, má em kể đói không có ăn vì nhà có gì cũng bị tịch thu hết, em gái em thiếu ăn sinh ra chỉ to bằng chai bia con cọp khi đó thôi.
    :(

    Trả lờiXóa
  3. Một phần đời để chúng ta bước đến ngày hôm nay Gió nhỉ?
    Cố nốt phần còn lại cho thong dong Gió nhé.

    Trả lờiXóa
  4. Gia đình dạo đó còn tí phong kiến em ạ, nếu chị kg giặt thì em gái giặt, thôi thì chị ngồi giặt cho em nó làm việc khác, ngày đó làm dâu như vậy đã sướng, má lớn ít nói, chỉ có bà nội và cô chồng là cưng chị thôi..
    Sau đó mới là thời gian vất vả em ạ. Vậy mẹ em cũng là người cùng thời đó..
    Bây giờ nhìn lại chỉ là một thoáng. Chút ngậm ngùi. Nhớ con lại lấy chồng xa mẹ.

    Trả lờiXóa
  5. M làm dâu khổ nhỉ . Hồi đó Bống cũng khổ nhưng chỉ nghèo chứ không phải làm dâu như M

    Trả lờiXóa
  6. Bây giờ nghĩ lại thì cũng chẳng khổ gì B ạ, gia đình ngày đó không nghèo, chỉ là cách sống của từng gia đình thôi. Cũng không nên kể lể, chỉ là tự nhiên sinh nhật của con lại nghĩ tới cái quần bầu, rồi từ cái quần bầu lại nghĩ tới ngồi xuống giặt áo quần với cái bụng vượt mặt.. rồi lại nghĩ tới đủ thứ mà tưởng chừng đã quên, té ra là những ký ức nó nằm sâu ở một góc trong não bộ của mình.. tự nhiên lại nghĩ tới..

    Trả lờiXóa
  7. Ngày xưa cực khổ, khó khăn kinh khủng chị hén.
    Bi giờ con dâu bầu là cưng hơn trứng mỏng nha, ăn uống đủ đầy.
    Nghe kể mà em thấy mệt mỏi ghê nơi nha.
    Bi giờ em mà ăn no, mặc quần jeans mà ngồi dọn dẹp là đã mệt lém rùi nha. hehehe
    Vậy là Hà sinh tháng 2 luôn chị nhỉ? Con trai Hà cũng sinh tháng 2?

    Trả lờiXóa
  8. Đúng rồi, hai mẹ con cùng sinh vào tháng hai AL đó, mẹ mùng 9, còn con thì mùng 10/2.
    Chị mới đi chơi zìa nè.

    Trả lờiXóa
  9. Những sự việc như thế mà làm sao không nhớ được phải không huynhtranTTM?

    Trả lờiXóa
  10. Chỉ nhớ một dòng đời đã qua của mình thôi anh ạ!

    Trả lờiXóa
  11. Các bà mẹ trẻ ngày đó sao khổ ghê , e thấy ai kể cũng y như nhau à, nhưng nhờ vậy bây giờ mới có cái hồi ức ko thể quên để viết entry này ha pà già ui. hihi

    Trả lờiXóa
  12. cảm giác nhẹ nhàng khi đọc bài này đó chị........

    Trả lờiXóa
  13. Vâng, chị cũng nhẹ nhàng khi viết lại những đoạn ngắn đã qua của cuộc đời mình.

    Trả lờiXóa
  14. Đàn bà đi biển!. Ai có qua cửa này mới biết, tả không ra cái cảnh này đâu, chị ha!

    Trả lờiXóa
  15. Cái cảnh của cô thiếu nữ mới hơn hai mươi mấy tuổi đầu, kể ra thì cũng lạ em nhỉ?

    Trả lờiXóa
  16. Nỗi đau đớn, lo sợ và hạnh phúc-cách nhau chỉ một sợi dây!

    Trả lờiXóa
  17. Và khi bước qua cái sợi dây ấy, thì tất cả chỉ là vô thường..

    Trả lờiXóa
  18. Hình như trong chúng ta ai cũng đều trải qua những giai đoạn khó khăn như thế này. Khi PAn được 2 tháng thì chị đã gửi trẻ rồi vì phải đi công tác về các huyện. Một thời đã qua lâu lắm nhưng đó là những hình ảnh còn đậm trong trí nhớ.

    Trả lờiXóa
  19. Vâng, chị em mình đều trải qua cái thời kỳ khó khăn ấy.

    Trả lờiXóa

  20. Thiệt tình em hổng cảm nhận, hổng hiểu được cái khó chịu, nhọc nhằn và cả đau đớn lẫn hạnh phúc của một người phụ nữ khi mang nặng đẻ đau. Dù không hiểu điều đó nhưng em hiểu tại sao Người Mẹ nào cũng thương con bằng tất cả Tấm Lòng và đôi khi sinh mạng của mình: Con mình mang nặng đẻ đau, chăm bẵm từng ti từng lí, nó là núm ruột, là máu mủ ruột rà của mình, không yêu con đứt ruột đứt gan sao được.

    Nói một hồi em cũng hổng hiểu cái khó khăn cực khổ của một người mẹ khi mang thai và sinh con đầu lòng. Vất vả, cực khổ quá chị há.

    Trả lờiXóa
  21. Chị em mình thời ấy vượt cạn na ná như nhau. Em cực hơn chị nhiều lắm trong lần sinh con so ấy
    Nên nghĩ lại, thương con gái nhiều vô cùng chị à.

    Trả lờiXóa
  22. Thương thật thương những lần vượt cạn, nhớ thật nhớ từng khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời mình... Rồi con gái lại phải trải qua những giây phút ấy... Chỉ mong bình an!

    Trả lờiXóa
  23. Thấy mấy Cô ngày trước làm dâu thật chu đáo và tình cảm với bên chồng, Má T cũng có "hoàn cảnh" gần giống với "Bà Bầu" ở trên.
    T có đứa em gái cũng sinh 1977 (con rắn), BX cũng tuổi ấy, nhỏ hơn con gái lớn Cô đúng 30 ngày.

    Trả lờiXóa
  24. Vậy là cùng tuổi với con gái Cô rồi đó.
    Con gái Đinh Tỵ cũng giỏi giang lắm, mà cũng cứng đầu lắm.

    Trả lờiXóa
  25. Bicon bây giờ mới được đọc tâm sự của Bà Bầu ngày xưa. Bicon không được ...Thủ vai Nàng Dâu, nhưng ...và qua Cô vợ của Bicon, rất cảm thông với TMM. Kiếp sau Bicon thử làm ...Dâu nhé! Chắc BIcon cũng sẽ...ngoan và giỏi như Cô Giáo ngay.

    Trả lờiXóa
  26. Trùi ui! Bicon ơi! người ta tu 8 kiếp mới được làm đàn ông đấy. Nên đừng ước làm phụ nữ nhé.

    Trả lờiXóa
  27. Thương "bà bầu" quá đi thôi

    Trả lờiXóa
  28. Một thời gian nan mà hạnh phúc chị nhễ.

    Trả lờiXóa
  29. hihi.. gái có công thì chồng chẳng phụ mà.

    Trả lờiXóa
  30. những bà mẹ siêu vĩ đại... :)
    Thương mẹ... Thương cô... Thương những bà bầu ngày xa lơ xa lắc... >:D

    Trả lờiXóa
  31. Thương những đứa con sinh ra đã ngoan ngoãn học giỏi rồi.. thương thương.

    Trả lờiXóa
  32. con giỏi hay ngoan cũng là "sản phẩm" cuả Mum, cô nhỉ :)

    Trả lờiXóa
  33. COn gái ghé rồi cười vậy hở con!

    Trả lờiXóa
  34. Hoi uc ve thoi ky gian kho do ma me ke nghe nhe nhu khong.
    Moi thu kho khan buon dau hay quen di, chi giu lai nhung ky niem dep thoi, phai khong me!
    :)

    Trả lờiXóa
  35. Đúng rồi con ạ, Con cũng thấy mẹ kể nghe nhẹ như không! đúng không con. Ngày ấy hai mẹ con mình còn dài tập lắm!
    Con ở xa cũng cố gắng con nhé! cuộc đời sẽ luôn tốt đẹp nếu mình biết tự thay đổi cuộc đời của chính mình đó con.

    Trả lờiXóa
  36. 1- Xem ra lẽ đời thật công bằng, bạn vay mẹ những gì thì phải trả cho cô con gái, và đến lượt cô ấy trả cho con mình bằng một cuộc vượt cạn cô đơn và mạo hiểm. Một ngọn lá khô cháy, ngọn lửa là sức nóng của mặt trời, trả lại mặt trời. Tro than của đất trả lại cho đất. Bu tui và TTM vay của trời đất những gì thì có ngày phải trả lại
    2- Người phụ nữ được gọi là phụ nữ chánh hiệu phải được làm vợ (một ông chồng đầy đủ đầu mình chân tay...) phải được làm mẹ (những đứa con trai con gái lớn khôn thành đạt) được làm bà nội bà ngoại (những đứa cháu dễ thương). Nỗi cô đơn và mạo hiểm khi vượt cạn như bạn mô tả làm cho tính nữ nơi bạn thêm hoàn hảo. Bà xã tui và TTM là những phụ nữ hạnh phúc. Được thế các bạn phải trả nợ và trả giá.
    3- Cũng từ sự đau đớn và vất vả các bạn phải gánh chịu một mình mà những đức ông chồng như bu và "người ấy" được làm chồng, làm cha, làm ông... Mỗi cuộc làm như thế là một sự đổi đời để được gọi là một anh đàn ông thứ thiệt chánh hiệu vậy hihihi.

    Trả lờiXóa
  37. Bu có thấy con gái river của M viết ở dưới không?

    Trả lờiXóa
  38. Ngồi đọc Bu biện luận nãy giờ thì thấy vì sao mà ngay cả ở chùa, thì dù vị Ni sư đó cao tuổi hạ đến mấy, thấy chú tiểu vẫn phải cúi vái lạy, vì vị đó là Tăng!!!

    Trả lờiXóa
  39. Mẹ chồng và nàng dâu (nhà bu) sang làm quen TTM

    Trả lờiXóa
  40. Vậy Bu đã ngắm hình hai mẹ con nhà TTM này chưa?


    Trả lờiXóa
  41. Nàng dâu của nhà Bu xinh hơn nhà M rồi...hihi. Các cháu ngoan là tốt rồi anh Bu nhỉ!

    Trả lờiXóa
  42. bu hơi bị dốt tiếng Việt nên chưa rõ nhìn và ngắm khác nhau thế nào hehehe...

    Trả lờiXóa
  43. Nhìn và ngắm .....
    Nhìn là cái nhìn vô thức, nhìn rồi quên ngay...
    Ngắm là cái nhìn có ý thức, đặt hết cái tâm của mình vào trong cái nhìn đó..
    Đây là định nghĩa của TTM, người cũng dốt tiếng Việt luôn đó..hihi..

    Trả lờiXóa
  44. Bu có đọc lướt qua câu nói của cháu RIVER...nay bạn hỏi mới đọc lại lần nữa. Bu thử vào vai người mẹ nói với con gái vài câu, xem có trùng với ý nghĩ của bạn không, mà không trùng thì cũng không có gì lạ vì TTM là mẹ thật Còn bu tui sắm vai mẹ trong vở kịch tưởng tượng hihihi.

    Con gái ơi
    Con bảo “hồi ức về thời gian khó đó mà mẹ kể nghe như không” Mẹ nghĩ mãi để trả lời con nhưng thấy thật khó. Vì nói ra cho hết sẽ quá dài mà nói chỉ vài dòng thôi thì không cách chi diễn đạt cho hết. Mẹ cứ hình dung, khi bị một nhát dao chém phải thì ta xót xa đau đớn vô cùng, nhưng rồi năm tháng qua đi, vết chém ấy đã thành sẹo thì ta không còn thấy đau nữa. Vết sẹo kia chỉ như một bằng chứng của thời gian, một kỉ niệm, một sự nhắc nhỡ để ta suy gẫm về cuộc đời, về một cái gì sắp đến. Mẹ chỉ nói về một vết thương đã lành da chứ không phải là một vết thương đang rỉ máu. Con gái bảo “mọi thứ khó khăn buồn đau hãy quên đi, chỉ giữ lại những kỉ niệm đẹp thôi” là để động viên mẹ phải không? Con sợ mẹ nặng lòng với quá khứ không vui để thiếu đi nụ cười lạc quan sao? Không đâu con ạ, những gì đã qua là qua trong thời gian chứ không thể qua trong tâm khảm con người. Đấy là lịch sử một cá nhân, và lịch sử nhiều cá nhân tạo thành lịch sử một dân tộc. Con biết đấy, lịch sử là khoa học của mọi khoa học. Cái áo con đang mặc có lịch sử ngành dệt, chiếc xe con đang đi có lịch sử ngành cơ khi máy móc. Khoa học lịch sử làm sống lại quá khứ để vạch hướng cho tương lai. Chả thế mà người ta lập ra viện bảo tàng lưu trử cổ vật. Ngoài Hà Nội một dạo có triển lãm về thời bao cấp, nhiều người đến xem rồi cười ra nước mắt. Đúng như nhà thơ Tế Hanh viết: "Những ngày buồn nhớ lại thấy vui vui, những ngày vui nghĩ lại thấy ngùi ngùi”. Ông Gam da tốp bên Nga thì bảo: “Bắn vào quá khứ một phát súng lục thì tương lai sẽ nả vào ta một quả đại bác”. Quên đi quá khứ là quên đi một phần sự sống của chính mình. Đương nhiên cũng không triền miền trong quá khứ để xao nhãng hiện tại. Mẹ con mình đang sống cũng tức là đang chuẩn bị một quá khứ tốt đẹp cho các thế hệ tiếp nối đấy. Mà con gái à, thực ra cái thời khó khăn vật chất như mẹ kể kia đâu có phải riêng mình mẹ chịu, nếu gọi đó là đau buồn thì cả một dân tộc khốn khổ đau buồn. Chắc hẳn còn có người còn đau buồn hơn mẹ để không còn sống đến ngày hôm nay nữa kia. . Còn nỗi đau sinh nở thì đời đời kiếp kiếp người phu nữ không trút lên vai ai được rồi. Chắc con gái mẹ cũng không cho đó là đau buồn? Vậy gọi nó là gì con nhỉ? Là chút xíu đắng chát của hạnh phúc ngọt ngào? Là thoáng chồn chân để lên tột đỉnh thiên chức người làm vợ, làm mẹ, góp phần tạo ra cái nhân loại hôm nay ?...Ôi mẹ của con hứng chí lên có vẻ đại ngôn quá rồi hihihi..

    Trả lờiXóa
  45. Nghe bác dẫn dắt, thì TTM thấy trong lòng đang ngân nga hát bài "Cát bụi" của TCS đó bác Bulukhin à.!

    Trả lờiXóa
  46. Muốn bạn xem có giống gì bạn nghỉ không, và bu tui có trở thành diễn viên hạng xoàng được không, chứ TCS thì xa xôi quá.

    Trả lờiXóa
  47. 28/3 - 8/2 Đinh Tỵ Ngày sinh con ra đời
    Hơn hai mươi mũi khâu
    Đưa con về với mẹ

    Ngày con đi lấy chồng!
    Mẹ đưa con sang ngang
    Lại như mẹ một đời

    TTM
    (hình chụp lại từ video)

    Trả lờiXóa
  48. Bác nói như đi vào cái bụng cái dạ của người làm mẹ này. Cảm thấy ấm áp hộ cho người phụ nữ nâng khăn sửa túi của bác, người đàn ông mà mới chỉ cần nhìn chứ chưa ngắm đã hiểu tận xuyên vào tâm can thì chắc chắn ÍT làm cho người phối ngẫu đau buồn.

    Vô ngôn để luận bàn về việc diễn dịch ý - tâm của bác rồi đó Bác Bulukin ơi!
    TTM

    Trả lờiXóa
  49. Anh có biết vì sao mà M nghĩ tới Cát bụi không? Vì bản thân mình chỉ là cát bụi, chỉ là hạt bụi nhỏ của dòng đời. Dù cuộc đời mình có bị bao nhiêu cú cước vào cuộc đời, thì việc đó đối với dòng đời này chỉ là số không nhỏ nhoi. Cho nên người phụ nữ đó đã nhẫn nại, mỉm cười và nuốt tất cả buồn vào lòng, vui thì chia cho thiên hạ, buồn thì dấu kín sâu, riết rồi buồn biến thành đá cuội và biến nó thành những nụ cười hân hoan trên môi.
    Vì cũng chỉ là hạt cuội ở trên một bãi đá cuội nào đó, chứ không dám nghĩ xa xôi góp vào lịch sử của nhân loại... Mong rằng cái thân cát bụi ấy sẽ vượt qua và đi đến nơi mà nó cần đến. Ý tưởng hơi lung tung anh nhỉ!

    Chiều rồi đó! Cám ơn anh ghé thăm và chia sẻ.

    Trả lờiXóa
  50. "vui thì chia cho thiên hạ, buồn thì dấu kín sâu, riết rồi buồn biến thành đá cuội..."

    Một ý tưởng rất hay và rất thơ.
    Bao nhiêu người phụ nữ chờ chồng hóa đá thành núi vọng phu trong huyền thoại của xứ sở này.
    Chỉ tiếc là chưa thấy ông chồng nào hóa đá chờ vợ cả. Tại sao vậy nhỉ?
    Bên cạnh bu là một viên đá cuội dùng để chặn giấy bu nhặt ở đảo Phú Quốc về
    Hôm nay nhìn thấy nó hình như có khác đi chút xiu và thấy lòng xốn xang một nỗi buồn dịu ngọt.
    Lạ !

    Trả lờiXóa
  51. Từ sáng đã phải ra ngoài tới bây giờ mới về đến cái bàn của mình anh Bu ạ!
    Cánh vạc và hòn đá cuội nó như lẫn vào dòng đời này đó anh.

    Trả lờiXóa

Bạn từ đâu đến..



Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

free counters


Pageviews: 374,323 - 23/09/2016

Sắc tím Đài Đông

Sắc tím Đài Đông

Sương khói




Suy tư vầng trán thêm gầy
Em ơi! khói thuốc vàng tay vẫn buồn..





Và mây vẫn trôi giữa dòng đời.......
................ bụi bặm...
..... Người đi qua đời.. chợt.. ...
............cũ đến chẳng còn quen.......
................. TTM